Zeitgenössische Kunst aus Vietnam in Adelberg

pischka

Am 5. Oktober eröffnet die Herbstausstellung in der Klostervilla Adelberg. 22 Künstler aus Vietnam zeigen ihre Werke - eine Zusammenstellung, wie sie in Deutschland noch nicht zu sehen war. Es wurde nicht nach europäische Gesichtspunkten ausgewählt - ein authentischer Einblick. Die Ausstellung ist bis 11. November jeweils Freitag bis Sonntag von 14 - 18 Uhr geöffnet. www.adelberg.de/kultur

K L O S T E R V I L L A A D E L B E R G

Z E I T G E N Ö S S I S C H E

K U N S T A U S

VIETNAM

1


2


Z E I T G E N Ö S S I S C H E

K U N S T A U S

VIETNAM

KLOSTERVILLA ADELBERG

6. Okt. bis 11. Nov. 2018

Nghệ thuật đương đại

Việt Nam

Klostervilla Adelberg

t ừ 0 6 t h á n g 1 0 đ ế n

11 tháng 11 năm 2018

Kultur&Kunstverein Adelberg e.V.

3


Impressum:

1. Auflage Oktober 2018

Verlag: Agentur PJI UG hb

Grabenweg 20, 73099 Adelberg

Alle Rechte vorbehalten

Layout: Agentur PJI UG hb

Übersetzung: Hue Tran, Göppingen

Lektorat: Jürgen Wiegmann, Adelberg

Fotos: Peter Ischka, Adelberg

Xuất bản lần thứ nhất Tháng 10 n ăm .2018

Nhà xuất bản: Agentur PJI UG hb

Grabenweg 20, 73099 Adelberg

Giữ bản quyền theo luật

Trình bày: Agentur PJI UG hb

Biên dịch: Trần Huê, Göppingen

Biên tập: Jürgen Wiegmann, Adelberg

Hình ảnh: Peter Ischka

ISBN 978-3-944764-20-7

4


Die ausstellenden Künstler:

Họa sĩ tham dự triển lãm

Huỳnh Thanh Trang

Huỳnh Phương Thị Đài Trang

Nguyễn Minh Quang

Nguyễn Văn Mẫn

Vũ Hiền

Nguyễn Vũ Lâm

Đặng Minh Thành

Lê Phi Hùng

Nguyễn Dũng An Hòa

Nguyễn Thị Thu Trang

Lê Thị Ngọc Mai

Nguyễn Văn Minh

Hoàng Lan Anh

Nguyễn Quang Vinh

Nguyễn Hoàng Anh

Nguyễn Thị Tố Uyên

Hà Bảo Ngọc

Nguyễn Thị Thùy Vân

Nguyễn Ngọc Vinh

Trần Ngọc Vân

Nguyễn Phúc Thùy Trang

Mai Anh Dũng

23

24

26

28

30

32

34

36

37

38

39

40

42

44

46

48

49

50

52

54

55

56

5


6

Kunst baut Brücken!

Kunst knüp Kontakte und eröffnet

Zugänge zu fremden Sichtweisen.

Kunstprojekte führen

Menschen zusammen, die sonst

in ihren jeweils eigenen Welten

leben. Sie machen es möglich,

dass junge und reifere Menschen,

dass Einheimische und

Menschen anderer Länder mehr

voneinander erfahren. Kunst ist

eine Botscha, die auf mehreren

Kanälen gleichzeig, also

muldimensional kommuniziert.

Sprache allein wird dem daher

regelmäßig nicht gerecht.

Mit dieser Perspekve freut es

mich umso mehr, dass es dem

Kultur- und Kunstverein Adelberg

e.V. gelungen ist, zeitgenössische

Kunst aus Vietnam in

die Klostervilla von Adelberg zu

holen und somit Brücken in ein

wunderbares, aber fernes Land

zu bauen.

Große Freude bereitet es mir

auch, dass die Idee für diese

Ausstellung in Vietnam auf

so fruchtbaren Boden gefallen

ist. Das ursprüngliche Vorhaben,

dass Werke junger Künstler

(Meisterschüler und Postgraduierte)

ausgestellt werden, wurde

durch die große Begeisterung

der dorgen Ansprechpartner

ausgeweitet. So sind wir in der

Lage, in dieser Ausstellung auch

Werke von Professoren der University

of Fine Arts Ho Chi Minh

City und der Tan Duc Thang University

zu präseneren.

Eine einzigarge Ausstellung,

die ohne das große Engagement

der zweiten Vorsitzenden des

Kultur- und Kunstvereins Adelberg

als Kuratorin, Frau Bria Ischka,

ihres Ehemannes und des

Adelberger Künstlers Prof. Ulrich

Klieber nicht möglich gewesen

wäre. Hierfür möchte ich mich

im Namen der Gemeinde Adelberg

recht herzlich bedanken!

Allen Beteiligten dieser Ausstellung

wünsche ich viel Erfolg.

Den Besuchern darf ich viel

Freude an den ausgestellten

Werken wünschen!

Ihre

Carmen Marquardt

(Bürgermeisterin und 1. Vorsitzende

Kultur&Kunstverein Adelberg e.V.)


Klostervilla Adelberg, Ort der Ausstellung

tại Klostervilla Adelberg

Nghệ thuật xây nhịp cầu!

Nghệ thuật móc nối các liên hệ

và mở ngỏ cho những góc nhìn xa

lạ. Các dự án nghệ thuật đưa con

người gần lại với nhau, bằng không,

những người này chỉ sống trong thế

giới riêng của mình. Các dự án tạo

cơ hội để các người trẻ và người

trọng tuổi, người bản xứ và người

nước ngoài hiểu biết nhau nhiều

hơn. Nghệ thuật là một thông điệp

phát đi qua nhiều làn sóng cùng

một lúc, quả thực mang nh giao

lưu đa chiều. Vì vậy, chỉ bằng ngôn

ngữ thôi, thông thường không thỏa

đáng vai trò này.

Với diễn tượng nói trên chúng tôi

lại càng vui mừng hơn khi thấy Hội

Văn hóa và Nghệ thuật Adelberg

e.V. thực hiện được dự án nhằm giới

thiệu Nghệ thuật Ðương đại Việt

Nam ở Adelberg, đến với Dinh thự Tu

viện Adelberg. Và do đó đã bắt nhịp

cầu đến với một đất nước thật tuyệt

vời, nhưng lại ở rất xa.

Tôi cũng rất vui mừng khi thấy ước

muốn tổ chức triển lãm tranh đã

được phía Việt Nam sẵn sàng đón

nhận. Dự nh ban đầu chỉ nhằm

trưng bày sáng tác của các họa sĩ

trẻ (họa sĩ được giải thưởng, các

sinh viên mỹ thuật lớp cao học), nhờ

sự trợ giúp tận nh của các người

có trách nhiệm ở Việt Nam mà việc

tổ chức được khai triển thêm ra. Sự

kiện này đã cho phép Ban tổ chức

được trưng bày cả những tác phẩm

của các giáo sư thuộc Trường Ðại

học Mỹ thuật Thành phố Hồ Chí

Minh và Ðại học Tôn Ðức Thắng.

Cuộc Triển lãm độc đáo này sẽ khó

thành công nếu không có sự góp sức

hết lòng của Bà Bria Ischka, Phó Chủ

tịch Hội Văn hóa và Nghệ thuật Adelberg

và cũng là Giám tuyển của triển

lãm, cùng với sự giúp đỡ của chồng

bà – Ông Peter Ischka và Giáo sư Ulrich

Klieber - họa sĩ vùng Adelberg.

Thay mặt cho Cộng đồng địa phận

Adelberg, tôi xin chân thành cám ơn

qúy vị.

Tôi chúc Ban Tổ chức và những nghệ

sĩ tham gia có một Triển lãm thành

công rực rỡ.

Trân trọng chúc Quý vị thật nhiều

thích thú khi thưởng thức các họa

phẩm được trưng bày.

Trân trọng kính chào,

Carmen Marquardt

Thị trưởng và Ðệ nhất chủ tịch Hội Văn hóa và

Nghệ thuật Adelberg e.V.

7


Eine Ausstellung

vietnamesischer

Künstler in Adelberg?

Was verwunderlich klingt, ist auch

ein kleines Abenteuer. Durch Prof.

Ulrich Klieber, der seinerzeit als

Rektor an der Burg Giebichenstein,

Kunsthochschule Halle, ehemalige

Beziehungen unter den

Universitäten u. a. zu Asien wiederaufleben

hae lassen, wurde

der Kontakt zur Tan Duc Thang

Universität in Ho Chi Minh City

hergestellt, an deren Fakultät für

„Industrial Fine Arts“ er als Gastprofessor

lehrt. Wir dachten ursprüngliche

ganz vorsichg an Arbeiten

von Meisterschülern und

Postgraduierten.

Doch die Dekanin und zwei weitere

Professoren lassen sich für die

Idee begeistern und sind bereit

selbst mit Werken beizutragen.

Es geht weiter. Eine Anfrage an

die renommierte Kunstakademie

des Landes wurde ebenfalls vom

Rektor, Prof. Dr. Minh, weiteren 18

Professoren und einigen Studenten

voller Interesse aufgegriffen.

Da begann es ernst zu werden.

Für sieben Tage reisten mein

Mann und ich in den Süden Vietnams.

In die größte Stadt des

Landes, Ho Chi Minh City, vormals

Saigon. Eine Wirtschasmetropole,

laut, bunt, flirrend und

auch zugegebenermaßen ein bisschen

verwirrend. Ein Überangebot

an Eindrücken, voller Gegensätze.

Megahip und megaarm zugleich.

Die Menschen wirken zufrieden,

freundlich, offen, äußerst aufmerksam.

Man fühlt sich wohl.

Ganz reizend werden wir von

Frau Pham, der Vizedekanin, begleitet,

die weiß, wie es sich anfühlt,

wenn man in eine fremde

Kultur eintaucht. Als Kunsthistorikerin

führt sie uns in den ersten

Tagen in das staatliche Kunstmuseum.

Wir „schauen uns ein“ und

dokumeneren.

In den beiden Universitäten

herrscht eine fast familiäre Atmosphäre.

Hochkaräge Kompetenz

kommt bescheiden und ohne Getue

daher. Wir werden herzlich

empfangen. Kunstwerke sind vorbereitet,

sämtliche Künstler sind

anwesend. Wir interviewen vor

Ort. Können auch in zwei Ateliers

filmen.

Am Tag der Abreise erhalten wir

noch eine Einladung, ganz kurzfrisg

den wohl bedeutendsten

Kunstsammler Vietnams in dessen

Räumen zu treffen. Er dankt

für unseren Einsatz für die vietnamesische

Kunst ...

8


Triển lãm tranh của

các họa sĩ đương đại

Việt Nam ở Adelberg?

Ý nghĩ thoạt ên có vẻ như khác

thường, đồng thời cũng là một cuộc

phiêu lưu nhỏ. Qua Giáo sư Ulrich Klieber,

nguyên Hiệu trưởng trường Đại

học Nghệ thuật và Thiết kế của thành

phố Halle, ông kết nối với các trường

đại học có mối quan hệ từ trước, trong

số này có các trường ở Á châu, tạo

nên mối liên hệ với Trường Ðại học Tôn

Ðức Thắng ở thành phố Hồ Chí Minh.

Nơi đây có Phân khoa Mỹ thuật công

nghiệp, nơi hàng năm ông được mời

giảng dạy trong tư cách Giáo sư thỉnh

giảng. Lúc đầu chúng tôi thận trọng,

chỉ nghĩ đến tác phẩm của các sinh

viên ưu tú và của những họa sĩ vừa

tốt nghiệp.

Tuy nhiên, bà Trưởng khoa và hai

giáo sư khác cũng bị lôi cuốn bởi ý

nghĩ này, sẵn sàng góp các họa phẩm

của họ cho cuộc triển lãm. Còn nữa.

Khi đến thăm trường Đại học Mỹ

thuật TP.HCM danh ếng thì vị Hiệu

trưởng, Giáo sư Tiến sĩ Minh và 18 vị

giáo sư cùng một số sinh viên nữa,

tất cả đều thấy thích thú và muốn

tham gia. Ðến đây câu chuyện bắt

đầu trở nên nghiêm túc.

Chồng tôi và tôi đi sang Nam Việt

Nam 7 ngày. Ðến thành phố lớn nhất

Việt Nam - TP. Hồ Chí Minh, trước đây

là thành phố Sài Gòn, một thủ phủ

kinh tế lớn, quan trọng, ồn ào, sặc sỡ,

hào nhoáng và tôi phải thú thật rằng,

có một chút bối rối Có rất nhiều ấn

tượng mạnh, đầy rẫy những đối chọi,

khác biệt. Giàu thật giàu và đồng thời

nghèo thật nghèo. Con người ở đây

nhìn thấy có vẻ bằng lòng, thân thiện,

cởi mở, hết sức để ý. Ở đây, chúng tôi

cảm thấy dễ chịu.

Cảm động lắm! Chúng tôi được bà

Thư - giảng viên về lịch sử nghệ thuật

tại Đại học Tôn Đức Thắng dẫn đi

các nơi tại TP.HCM. Bà biết rõ cảm

giác của người muốn khám phá một

nền văn hóa xa lạ, vì vậy ngay những

ngày đầu bà hướng dẫn chúng tôi đi

đến Viện Bảo tàng Nghệ thuật Quốc

gia. Chúng tôi „xem làm quen“ và

thực hiện công việc góp nhặt tài liệu.

Tại cả hai trường đại học, mọi người

đều cảm thấy một không khí như

trong gia đình. Những tài năng nổi

trội có một phong cách khiêm cung

và không làm ra vẻ quan trọng.

Chúng tôi được ếp đón nồng hậu.

Các tác phẩm được sửa soạn sẵn

sàng, tất cả các họa sĩ đều hiện diện.

Chúng tôi phỏng vấn tại chỗ, và có

thể quay phim ở hai xưởng vẽ.

Ðến ngày trở về chúng tôi còn nhận

được lời mời, biết trước rất ngắn, để

gặp mặt một nhà sưu tầm nghệ thuật

có lẽ là quan trọng nhất ở Việt Nam –

nhà sưu tầm Trần Hậu Tuấn. Ông cám

ơn chúng tôi đã ra sức quảng bá cho

nền nghệ thuật Việt Nam…

Một phát hiện thích thú: Nơi đây

cánh cửa luôn mở rộng chào đón

Oben: Die Blumenstraße Nguyen Hue

Unten: typischer Moped-Verkehr

Giao th ông đầy nghẹt xe gắn máy

Trên: Phố hoa Nguyễn Huệ

9


9

3

5

6

8

1

2

4

7

10

1 Huỳnh Phương Thị Đài Trang

2 Nguyễn Minh Quang

3 Nguyễn Văn Mẫn

4 Vũ Hiền

5 Nguyễn Vũ Lâm

6 Đặng Minh Thành

7 Lê Phi Hùng

8 Huỳnh Thanh Trang

9 Nguyễn Thị Thu Trang

10 Nguyễn Văn Minh

11 Hoàng Lan Anh

12 Nguyễn Quang Vinh

Eine erfreuliche Entdeckung: Hier

öffnen sich die Türen, wenn die

Chemie smmt, wenn Vertrauen

entsteht, nicht durch „Vitamin B“.

Mit einer großen Box mit 50 ganz

unterschiedlichen Arbeiten auf

Papier, Seide, Alu und Leinwand

etc. checken wir zu unserem

Rückflug ein.

Die bewegte und sehr komplexe

Geschichte des Landes brachte

eine spezielle kulturelle Entwicklung

mit sich. Durch Einfluss des

großen Nachbarn China, Zeiten

des „Inseldaseins“ und zahlreiche

Phasen kultureller Einwirkungen

formte sich eine Kultur

der Aneignung, Entleihung und

Zusammenfügung, die erfreulicherweise

bis heute lokale Eigenheiten

bewahren konnte. Seit der

französischen Kolonialzeit im frühen

20. Jahrhundert gilt: „western

learning, Asian (Vietnamese)

soul“, wie es der Kunstsammler

treffend beschreibt. Gepaart mit

einem großen Interesse am aktuellen

Umfeld und Leben.

Die Künstler wagen sich ohne

Scheu vor Schönheit und Harmonie

an Themen des täglichen Lebens,

werfen einen Blick auf Historisches,

lassen sich von der Natur,

der Landscha inspirieren. Meist

gegenständlich, doch steht das Abgebildete

nicht für sich, sondern

immer für etwas Umfassenderes.

Die Liberalisierung in den 90er

Jahren brachte den Künstlern weitere

Möglichkeiten neue Bereiche

und Techniken, diesmal aus Europa,

zu erforschen und zu erproben

und mit dieser Ergänzung einen

eigenen Sl zu entwickeln. „Verbinden“

wird öer genannt. Und

tatsächlich gelingt es ihnen wieder

einmal ihre ureigensten Tradi-

onen und Themen mit künstlerischen

Errungenschaen und Techniken

von außerhalb zu vereinen.

Die Auswahl der Werke wurde

durch die Künstler selbst vorgenommen.

Nicht der westliche

Blick war entscheidend. So war es

möglich, eine Ausstellung zusammenzutragen,

die einen Abriss

unkommerzieller, authenscher

zeitgenössischer Kunst aus Vietnam

präsenert.

Bria Ischka

Kuratorin

10


12

14

16

11

13

15

17

13 Nguyễn Hoàng Anh

14 Nguyễn Thị Tố Uyên

15 Nguyễn Thị Thùy Vân

16 Lê Thị Ngọc Mai

17 Nguyễn Ngọc Vinh

Weitere Künstler / Các họa sĩ khác:

• Nguyễn Dũng An Hòa

• Mai Anh Dũng

• Trần Ngọc Vân

• Hà Bảo Ngọc

• Nguyễn Phúc Thùy Trang

khi con người hiểu nhau, khi có sự

n cậy, không phải vì nhờ sinh tố

„B“(Ðức ngữ: B từ chữ Beziehung, có

nghĩa là quan hệ).

Chúng tôi lên phi cơ quay về Ðức với

một kiện hàng lớn gồm 50 tác phẩm

khác nhau , trên giấy, trên lụa, Alu,

và gấm,v.v.

Lịch sử thăng trầm và vô cùng phức

tạp của đất nước này đã đưa đến sự

phát triển của một nền văn hóa rất

đặc biệt.

Bởi ảnh hưởng của nước láng giềng

lớn Trung Quốc, qua những thời kỳ

mang „số phận ốc đảo“, trải qua

nhiều giai đoạn chịu ảnh hưởng của

nhiều nền văn hóa khác nhau, tất cả

tạo thành một nền văn hóa hấp thụ,

dựa theo và văn hóa kết hợp. Điều

đáng mừng là cho mãi đến ngày hôm

nay vẫn còn giữ được những nét đặc

thù của đất nước này. Kể từ thời kỳ

thuộc địa Pháp vào đầu thế kỷ thứ

hai mươi câu châm ngôn là: „Học hỏi

Tây phương, nhưng linh hồn Á châu

(Việt Nam)“, như nhà sưu tầm nghệ

thuật diễn tả rất đúng. Ðồng hành

với sự chú tâm vào môi trường chung

quanh và cuộc sống hằng ngày.

Các nghệ sĩ dám chọn những đề tài

của đời sống hằng ngày, không ngại

ngùng vì thẩm mỹ và sự hài hòa, nhìn

về lịch sử, để cho cái đẹp của thiên

nhiên, của phong cảnh, gây nguồn

cảm hứng cho sự sáng tạo của họ.

Phần lớn là vật thể, tuy nhiên các vật

thể được vẽ không để diễn tả chỉ cho

chính nó, mà luôn luôn truyền tải cho

một cái gì tổng quan hơn, to lớn hơn.

Quá trình mở cửa ở Việt Nam vào

những năm 90s mở ra cho các nghệ

sĩ thêm nhiều khả năng mới, nhiều

mặt sinh hoạt nghệ thuật mới cũng

như ếp thu các kỹ thuật mới, lần

này từ Âu châu để nghiên cứu, để thử

nghiệm và sử dụng các bổ túc này để

phát huy một phương thức sáng tạo

nghệ thuật cho riêng mình. „Kết hợp”

được nhắc lại nhiều lần. Và quả thật,

thêm một lần nữa các nghệ sĩ đã kết

hợp thành công nghệ thuật rất truyền

thống của họ với các đề tài xuất phát

từ những thành tựu nghệ thuật và kỹ

thuật từ bên ngoài.

Chính các họa sĩ đã tự chọn ra tác

phẩm để triển lãm. Không phải góc

nhìn Tây phương là quan trọng. Bằng

cách này chúng tôi có thể hoàn thành

một cuộc triển lãm tranh gồm nhiều

bức tranh êu biểu, trưng bày như

một khái lược, không thương mại, rất

trung thực của nền nghệ thuật đương

đại Việt Nam.

Bria Ischka

Giám tuyển

Bria Ischka, Kuratorin / Giám tuyển

11


Die Kunsthochschule der HCM-

Stadt ist eine der ältesten Bildungseinrichtungen

Vietnams.

Sie wurde 1913 gegründet, ist

also schon 105 Jahre alt und das

Ausbildungszentrum im Süden

des Landes. Wir haben in der Bildenden

und in der Angewandten

Kunst viel erreicht.

In der Bildenden Kunst lehrt man

hier die tradionellen Richtungen

wie Ölmalerei, Lackmalerei, Seidenmalerei

und Holzschni.

Prof. Dr. Minh

Trường Cao đẳng Nghệ thuật Thành

phố Hồ Chí Minh là một trong những

cơ sở giáo dục lâu đời nhất tại Việt

Nam.

Nó được thành lập vào năm 1913,

do đó, nó đã được 105 tuổi và trung

tâm đào tạo ở phía nam của đất

nước. Chúng tôi đã đạt được rất

nhiều trong nghệ thuật thị giác và

ứng dụng.

Trong mỹ thuật, chúng tôi dạy các

hướng truyền thống như sơn dầu,

sơn mài, tranh lụa và khắc gỗ.

Giáo sư Tiến sĩ Minh

Zeitgenössische Kunst aus Vietnam in Adelberg

12

1

22 Künstler und Künstlerinnen stellen

aus. Aus einer vagen Idee ist ein

großarges Projekt geworden. Eins

kam zum Anderen – unsere vietnamesischen

Freunde haben es möglich

gemacht.

So können wir heute eine hochkaräge

Werkschau präseneren, die

es so vielleicht noch nicht gab in

Deutschland. Das Konzept: Nicht

unser Blick, nicht die westliche

Sicht auf die Dinge war uns wich-

g, wo mit einem Filter auf ganz

besmmte Vorlieben geachtet wird,

sondern die Kollegen und Kolleginnen

aus Vietnam selbst wählten

aus. Sie zeigen wie bei Ihnen gearbeitet

und gelehrt wird. Es ist ihre

Visitenkarte. Die Ausstellung ist

authensch. Sie ist überraschend,

manches fremd.

Gezeigt werden über 60 Arbeiten:

Zeichnungen, Malerei, Druckgrafik,

darunter viele Holzschnie, Montagen,

Collagen. Landestypisch: Seidenmalerei.

Und weltberühmt: die

Lackmalerei.

Alles beherrschend: die menschliche

Figur und die Landscha. Pioresk,

erzählerisch.

Manches stark abstrahiert. Nie abstrakt.

Es gibt Bezüge zur Volkskunst.

Vietnam hat eine vielfälge Kultur,

die von lokalen Kulturen und Volksgruppen

geprägt ist.

In Vietnam sind 53 ethnische Volksgruppen

zu Hause: die Thai, die

Khmer und viele mehr. Sie werden

o als Bergvölker bezeichnet. Auch

das ist Thema in vielen Arbeiten.

Im 19. Jahrhundert kam das

Gebiet des heugen Vietnam

nach und nach als Teil von Französisch

Indochina unter französische

Kolonialherrscha. Bis 1954.

In dieser Zeit gab es besonders

viele westliche Einflüsse. 1913

wurde die Kunstakademie in Saigon

gegründet.

Drawing School. Das Aktzeichnen ist

auch heute noch ein ganz wichger

Bestandteil der Lehre.

Die Druckmaschinen der Werkstätten

stammen noch aus dieser Zeit.

Heute zählt die Ho Chi Minh University

of Fine Arts mit 1500 Studierenden

zu den bedeutendsten und

modernsten Hochschulen des Landes.

Mit Painng Department, Grafic

Arts Department (auch Comics),

Applied Arts Department (mit Mul-

media), Bildhauerei, Theorie und

Kunstgeschichte, Postgraduate

Department und vielem mehr.


2 3

Nghệ thuật đương đại Việt Nam tại Adelberg.

22 nghệ sĩ trưng bày những họa

phẩm của họ. Từ một ý nghĩ bất chợt

đã trở thành một dự án vô cùng thú

vị. Nhưng lần lượt tôi phải nói rõ hơn.

Những người bạn Việt Nam đã làm

cho ý nghĩ này trở thành hiện thực.

Nhờ vậy mà hôm nay đây chúng tôi

thể cho quý vị xem một cuộc triễn

lãm vô cùng ngoạn mục, có lẽ chưa

từng có ở mức độ này trên nước

Ðức. Ý nghĩ chủ đạo là: không phải

cái nhìn của chúng ta, không lấy

quan niệm Tây phương làm quan

trọng, nơi cảm nhận bị gạn lọc theo

hướng có sẵn nào đó, mà chính các

nghệ sĩ Việt Nam chọn ra. Họ trình

bày cho chúng ta cách thức làm

việc và giảng dạy ở Việt Nam. Đây

thực sự là tấm thiệp để tự giới thiệu

mình. Cuộc triễn lãm có nh trung

thực, bất ngờ nữa, có chỗ xa lạ với

chúng ta.

Có trên 60 họa phẩm được trưng bày:

tranh đồ họa, tranh vẽ, tranh đồ in,

trong số đó tranh khắc gỗ, ghép hình,

collage, Tiêu biểu cho hội họa VN:

tranh lụa và tranh sơn mài nổi ếng

thế giới.

Nổi trội hơn cả: hình người và phong

cảnh. Thơ mộng, có nh tường thuật.

Nhiều chỗ được giản lược đi nhiều.

Không trưu tượng. Nhiều nét có liên

4

hệ với nghệ thuật dân gian. VN có

một nền văn hóa đa dạng kết tụ của

nhiều vùng và nhiều nhóm dân.

Ở VN có hơn 54 nhóm dân tộc khác

nhau: người Thái, người Tày và còn

nhiều nhóm dân khác nữa. Họ được chỉ

chung là người dân miền núi. Ðó cũng

là đề tài của nhiều họa phẩm ở đây.

Trong thế kỷ thứ 19, các phần lãnh

thổ của Việt Nam dần dần trở thành

Liên hiệp Ðông Dương và rơi vào

vòng thuộc địa của Pháp. Cho đến

năm 1954.

Ðặc biệt vào thờì kỳ này, văn hóa Việt

Nam có rất nhiều ảnh hưởng của Tây

phương. Năm 1913, Trường vẽ Gia

Định được thành lập tại Sài Gòn. Ðến

nay, môn vẽ về các hoạt động của

con người vẫn còn giữ phần quan

trọng trong sự giảng dạy tại đây.

Các máy in trong xưởng làm việc hãy

còn xuất phát từ thời này.

Ngày nay, Trường vẽ Gia Định là

trường Ðại học Mỹ thuật TP. Hồ Chí

Minh, với 1500 sinh viên. Đây là một

trong những những trường đại học

hiện đại và quan trọng nhất Việt

Nam. Có các phân khoa như: hội

họa, mỹ thuật đồ họa (cả hí họa),

mỹ thuật ứng dụng (với Mulmedia),

điêu khắc, lý thuyết và lịch sử

nghệ thuật, phân khoa sau cao học

(sau khi tốt nghiệp) và còn nhiều

ngành nữa.

Trong số các họa sĩ tham dự triển

lãm, có 3 họa sĩ giảng dạy tại Trường

Ðại học Tôn Ðức Thắng, một trường

Ðại học có trên 20.000 sinh viên, với

phân khoa về Mỹ thuật công nghiệp.

Nơi đây cũng có chuyên ngành về

Thời trang - một lĩnh vực đang rất

phát triển.

Ðạo Phật có con số bổn đạo đông

nhất Việt Nam. Ngoài ra còn có 6

triệu người theo đạo Thiên Chúa.

Nhưng quan trọng nhất là đạo

Khổng.

Tu thân – Chính lý - Hài hòa - Học

vấn và Tự chủ - Nhân từ - Gia đình

– Ưu ên của lợi ích chung

(Dựa theo sách của Volker Zotz về

Khổng Tử).

1 Gebäude der University of Fine Arts, HCMC

Trường Ðại học Mỹ thuật, HCMC

2 Sichtung der ausgewählten Werke

Kiểm điểm tranh đã được chọn

3 Verpacken der Werke für den Flug

Ðóng thùng các họa phẩm để gửi đi

4 Die Druckwerkstäe aus der Uni-Gründerzeit

Xưởng in từ thời đại học mới thành lập

5 Besprechung mit den beteiligten Künstlern

Bàn luận với các họa sĩ tham dự

Sau hơn 2500 năm, giáo lý Khổng Tử

vẫn còn ăn sâu khắp châu Á.

Từ 1975, Việt Nam được thống nhất

- Nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa.

Chúng ta, những người lớn tuổi hơn

ở đây, hãy còn nhớ nhiều hình ảnh

khủng khiếp của chiến tranh, đêm

đêm chiếm trọn chương trình n

tức trên truyền hình. Thời gian làm

lành lại nhiều vết thương. Cây cảnh

xum xuê cũng góp phần vào. Nhưng

nhiều vết thương vẫn hãy còn đó.

Xã hội chủ nghĩa: „Xã hội chủ nghĩa,

Ðộc lập, Tự do, Hạnh phúc!“. Các

chủ đề này chúng ta cũng thấy trong

nhiều họa phẩm được trưng bày.

Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam:

Một vài họa sĩ nổi ếng đã du học ở

Liên Xô. Họ học ở Mạc Tư Khoa, Leningrad

về trường phái hiện thực.

Có khoảng 100.000 thanh niên VN

5

13


Drei der ausstellenden Künstler lehren

an der Tan Duc Thang University.

Eine Universität mit 20 000 Studierenden.

Mit der Fakultät für Industrial

Fine Arts. Es gibt dort auch den

Fachbereich Mode. Mode ist groß

in Mode.

Der Buddhismus stellt die größte

Religionsgemeinscha des Landes

dar. Es gibt auch 6 Millionen Katholiken

im Land.

Von entscheidender Bedeutung ist

aber der Konfuzianismus:

Selbstkulvierung – Vernun – Harmonie

– Bildung und Disziplinierung

– Menschlich-Sein – Familie - Vorrang

des Gemeinwohls (Zitat aus der

Monografie von Volker Zotz über

Konfuzius).

Seine Lehre ist auch nach 2 1⁄2 Jahrtausenden

hier ef verwurzelt.

Seit 1976 ist Vietnam wiedervereinigt.

Eine sozialissche Republik.

Wir Älteren kennen noch die furchtbaren

Kriegsbilder, die allabendlich

die Nachrichtensendungen besmmten.

Die Zeit heilt viele Wunden. Die

üppige Vegetaon tut das ihre. Viele

Wunden sind geblieben.

Sozialismus: „Socialism, Independence,

Freedom, Happiness. Happiness!“

Auch das ist in vielen Bildern

zu sehen.

Sozialissche Republik:

Einige namhae Künstler haben

ihre Ausbildung in der Sowjetunion

absolviert. Sie studierten in Moskau

oder Leningrad. Realismus.

Ungefähr 100 000 junge Vietnamesen

studierten in der DDR. Auch

Prof. Hien. Er studierte an meiner

Hochschule in Halle. Damals hieß

sie noch Hochschule für Industrielle

Formgestaltung.

Viele Junge heute studieren in Singapur,

Australien, Deutschland und

den USA.

Vietnam heute: 90 Millionen Einwohner.

Vietnam zählt zu den Tigerstaaten

mit einer sich rasch entwickelnden

Wirtscha. Seit 1986 die

Öffnung, mit marktwirtschalichen

Aspekten.

Vietnam ist ein begehrtes Reiseziel.

Der Tourismus boomt.

Ein Land mit wunderbaren, gastfreundlichen

Menschen und einer

atemberaubenden Landscha. Die

Ha Long Bucht, der Mekong. Eine

Jahrtausende alte Kultur. Die Kaiserstadt

Hue. Die elegante Hauptstadt

Hanoi. Zwischen vielen kleinen

romanschen Seen gelegen. Das

Krazentrum Ho Chi Minh City, einst

Saigon, mit 9 Millionen Einwohnern,

die größte Stadt des Landes.

Vietnam, seine Geschichte, vieles

davon spiegelt sich in den gezeigten

Arbeiten wider.

Nguyễn Văn Minh

Da ist die klassische realissche

Portrait-Malerei bei Prof. Minh. Ein

junges Mädchen in weißer Naonaltracht.

Dem Áo dài. Ein hoch

geschlitztes Seidenkleid, darunter

trägt es eine weite lange Seidenhose.

Ernst schaut es zum Betrachter.

Seine Hände sind sorgsam

übereinander gelegt. Die Farbe:

fein, subl in Licht und Schatten

getaucht. Äußere und innere

Gesmmtheit bilden eine Einheit.

Nguyễn Thị Thu Trang

Ganz anders, skizzenha konzentriert,

genau erfasst, das Gesicht

eines Mädchens mit langen schwarzen

Haaren. Neben ihm ruht

genüsslich seine Katze. Der Haar-

14


1 Gebäude der Fakultät für Industrial Fine Arts

an der Tan Duc Thang University

Tòa nhà Phân khoa Mỹ thuật Công nghiệp

Trường Ðại học Tôn Ðức Thắng

2 Zeichen-Unterricht mit Prof. Hiền

Giờ vẽ với giáo sư Hiền

3 Klasse für Modedesign

Lớp Thiết kế Thời trang

4 Prof. Ulrich Klieber

Giáo sư Ulrich Klieber

được du học ở Ðông Ðức cũ. Như

Giáo sư Hiền. Ông du học ở Halle,

nơi Ðại học của tôi. Thời đó trường

này còn mang tên Trường Đại học

Mỹ thuật công nghiệp Halle.

Nhiều người trẻ hiện đang du học tại

Singapur, Úc châu, Ðức và Hoa Kỳ.

Ngày nay, Việt Nam có khoảng 90 triệu

dân. Việt Nam thuộc vào các quốc

gia phát triển mạnh, có một nền kinh

tế tăng trưởng nhanh chóng. Từ năm

1986, chính phủ phát động chính sách

mở cửa với nền kinh tế thị trường.

Việt Nam là một quốc gia mà rất

nhiều người muốn ghé thăm. Ngành

du lịch đang phát triển rất mạnh mẽ.

Một đất nước có những con người

thật vô cùng hiếu khách và có phong

cảnh đẹp tuyệt vời. Có Vịnh Hạ Long,

có đồng bằng sông Cửu Long. Có

nền văn hóa lâu đời hàng ngàn

năm. Có cố đô Huế. Có thủ đô Hà

Nội thanh lịch, nằm giữa những hồ

nhỏ xinh xắn, thơ mộng. Có Thành

phố Hồ Chí Minh sôi động, thành

phố này ngày xưa được gọi là Sài

Gòn, với dân số gồm 9 triệu người, là

thành phố lớn nhất Việt Nam.

Việt Nam. Cũng như lịch sử của đất

nước này, phản ảnh rất nhiều trong

nhiều họa phẩm được trưng bày ở dây.

Nguyễn Văn Minh:

Ðây là họa phẩm vẽ mặt người theo

trường phái hiện thực cổ điển của

Giáo sư Minh. Một thiếu nữ mặc áo

dài trắng, là quốc phục của phụ nữ

Việt Nam. Một chiếc áo lụa được xẻ

lên cao, phía dưới cô mặc một quần

lụa dài, rộng. Rất nghiêm trang, cô

gái nhìn về phía người ngắm cô. Cô

cẩn thận để hai cánh tay chéo lên

nhau. Màu sắc: rất nh tế, khéo léo

lồng trong tranh sáng và bóng tối.

Sự hài hòa trong và ngoài tạo thành

một ý niệm nhất thể.

Nguyễn Thị Thu Trang

Khác hẳn hoàn toàn, ở đây đầy nh

phác họa, vẽ rõ ràng gương mặt một

thiếu nữ có mái tóc đen mượt mà.

Con mèo sung sướng nằm bên cạnh

cô gái. Mái tóc phía trên hơi cắt ngắn.

Chúng ta, người xem tranh trở thành

người chơi cờ tướng. Thật hài hòa.

Nguyễn Thị Tố Uyên:

Bức tranh „Em gái nhỏ miền cao“,

Sự quan sát rất hay. Hiện thực và

nghiêm trang. Tranh gỗ. Những nét

15


1 Flur in der University of Fine Arts, HCMC

Hành lang trong Trường Ðại học

Mỹ thuật HCMC

2 Ausblick aus der Uni von der obersten

Etage über die Skyline von HCMC, Saigon

Toàn cảnh nhà cao tầng ở Thành phố HCM

nhìn từ tầng thưọng của trường đại học

schopf oben angeschnien. Wir

die Betrachter werden zum Schachpartner.

Harmonie.

Nguyễn Thị Tố Uyên zeigt „Kleines

Mädchen aus dem Hochland“.

Wunderbar beobachtet. Realissch,

ernst. Holzschni. Das Wesentliche

des Gesichts ist gekonnt mit der

Konturlinie erfasst.

Lê Thị Ngọc Mai

Wieder ein Holzschni. Ein Kaffee-

Fest. Der raffinierte Blick von ganz

unten, nach ganz oben. Die Gesichter

schauen uns von weit her an.

„Roter Lippens“ von H Bảo Ngọc

Student. Collagenha, zusammengefügt.

Was ist wichg: Bewegung,

Sckerei. Im Mielpunkt der verführerische

Frauenmund.

Nguyễn Thị Thùy Vân

Die Figuren sind märchenha

überlängt. Fast möchte man an

den Jugendsl denken. Ein junges

Paar mit reich besckten Kleidern.

Bewohner des Hochlandes.

Nguyển Hoàng Anh

Es ist die einzige plassche Arbeit

in der Ausstellung. Ein mielgroßes

kreisrundes Holzrelief. Gezeigt wird

eine Liebesszene, Mann und Frau.

Expressiv überlängt sind ihre Gliedmaßen.

Fast tänzerisch umspielen

sich die beiden Körper. Gleichzei-

g wird raffiniert die Rundform des

Reliefgrundes einbezogen. Ein sanftes

Fließen.

Realismus pur bei Nguyễn Vũ Lâm.

Student

Einer der ganz Jungen in der Ausstellung.

„Ernte“: Eine fast fotorealissche

Sichtweise. Ganz fein,

pixelarg sind die Strukturen im

Holzschni herausgearbeitet. Technisch

brillant gemacht. Die Akteure

sind vom Betrachter abgewandt.

Müde kehren sie nach getaner

Arbeit nach Hause zurück.

Nguyễn Phúc Thùy Trang, Student

Wieder Realismus. Er zeigt uns eine

typische Straßenszene, die wehmü-

g macht. Wer kennt sie nicht, die

Straßenhändler. Abends ein begehrter

Treffpunkt bei Bier und Nudelsuppe.

Die Sonne geht rasch unter.

Tiefes Blau, ein dumpfes Rot und

lange Schaen: „Les Mémoires“.

Das zweite große Thema der Ausstellung

ist die Landscha.

Viele Arbeiten zeigen das dörfliche

Leben. Mensch und Natur. In der

Natur. Teil der Natur. Harmonie.

Slisiert, reduziert auf wenige stereometrische

Formen bei „Ende

der Erntesaison“ von Nguyễn Minh

Quang. Übermächg sind die Palmen.

Bewusst ganz klein sind Mutter

und Kind. Sonnenbeschienen.

Die Arbeit: eine Seidenmalerei.

„Winterlied“ von

Huỳnh Phương Thị Đài Trang.

Die ungewöhnliche Leere smmt

uns melancholisch. Rechts ein kah-

16


ler, dürrer Baum. Die Farbigkeit

dumpf, getrübt. Parallel dazu präsen-

ert sie eine Reihe mit spannenden

Tusche- Zeichnungen. Die Geste. Die

Geschwindigkeit. Die Spur. In der

Zeichenhaigkeit liegt Kra und Konzentraon.

Für uns eine typisch asiasche

Tuschmalerei. „Tunnel am

Gebirgspass“. Wie könnte man das

anschaulicher darstellen!

Hoàng Lan Anh

Exok. Weit ausladende Schatten

spendende Palmbläer. Seen,

Boote, Hüen. Ein Farbdrama in

Hell-Dunkel mit vielen Kontrasten.

Das Typische wird herausgearbeitet.

Kein Naturalismus.

Form, Waagrechte, Linienbündel.

Vũ Hiền und Nguyễn Văn Mẫn

Locker, skizzenhae Bläer. Eine

Reportage des Dorflebens. Eine Dorfstraße:

menschenleer. Holzhäuser,

windschief, romansche Pfahlbauten.

Viehherden gemächlich beim

friedlichen Grasen. Wie lange noch?

Zwei Bilder – „alt & neu“ von

Nguyễn Ngọc Vinh und „Sài Gòn“

von Nguyễn Văn Mẫn verweisen

schon auf das moderne Großstadtleben.

Hochhäuser, mit modernen

Glasfassaden. Die Geometrie

beherrscht das Leben.

Lê Phi Hùng

Bäume, ein Weg. Die Arbeit

bescht durch ihre Genauigkeit.

Scheinbar sind alle Details der

chính của gương mặt được tả khéo

léo bằng đường nét chấm phá.

Lê Thị Ngọc Mai:

Lại thêm một tranh mộc. Một Lễ hội

mùa cà phê. Cái nhìn nh tế từ ở bên

dưới, lên tận trên cao. Những gương

mặt nhìn chúng ta tận từ xa.

Hà Bảo Ngọc:

„Màu son đỏ“, có nh gắn ghép, gọp

chung lại. Tiểu ết nào là quan trọng:

động tác, thêu thùa. Trọng tâm của

sự chú ý là làn môi đầy khêu gợi.

Nguyễn Thị Thùy Vân:

Hình người được vẽ dài ra như trong

chuyện cổ ch. Mọi người sẽ liên

tưởng đến trường phái „Jugendsl“.

Một cặp trai gái trẻ mặt áo quần

thêu sặc sỡ. Người dân tộc Chăm.

Nguyễn Hoàng Anh:

Tác phẩm duy nhất là một hình

tượng. Một tác phẩm khắc gỗ nổi

tròn, lớn vừa vừa, ghi lại một cảnh

yêu nhau. Ðàn ông và đàn bà. Tay

chân của hai người này được vẽ rất

dài. Cơ thể hai người ôm chầm lấy

nhau như thể đang khiêu vũ. Ðồng

thời, hình dạng tròn láng của nền gỗ

được hòa vào bức tranh. Một dòng

chảy êm đềm.

Nguyễn Vũ Lâm, sinh viên:

Là một trong những người trẻ nhất

trong lần triển lãm này. „Mùa gặt“,

một cách nhìn hầu như theo lối ảnh

chụp hiện thực. Cấu trúc của bức

tranh trên gỗ được làm thật tỉ mỉ,

từng điểm một với một kỷ thuật thật

độc đáo. Các nhân vật trong tranh

quay lưng lại với người xem. Sau một

ngày làm việc họ đi về nhà với dáng

mệt mỏi.

Nguyễn Phúc Thùy Trang, sinh viên:

Lại thuộc trường phái hiện thực. Bức

tranh vẽ cảnh một đường phố êu

biểu, có ý gợi buồn. Ai mà không biết

những người bán rong ngoài đường

phố. Vào buổi tối họ thích tụ tập lại

bên chai bia, tô mì, tô hủ ếu. Mặt

trời xuống nhanh. Màu xanh thẩm,

ánh đỏ đượm buồn trong bóng chiều

dài: Les Memoirs.

Ðề tài lớn thứ hai của lần Triển lãm

này là vẽ phong cảnh.

Nhiều họa phẩm vẽ lại khung cảnh đời

sống ở nông thôn. Con người và thiên

nhiên. Giữa thiên niên, một phần của

thiên nhiên. Cùng sự hài hòa.

Theo một cách thức, thu gọn lại qua

mấy hình thái theo hình học không

gian trong „Cuối mùa gặt“ của

Nguyễn Minh Quang. Gây ấn tượng

mạnh nhất từ mấy cây dừa. Cố ý vẽ

thật nhỏ là mẹ và con, bị nắng rọi.

Họa phẩm là một bức tranh lụa.

Huỳnh Phương Thị Ðài Trang:

Họa phẩm „Bài ca mùa đông“. Sự

trống vắng không bình thường khiến

cho chúng ta chạnh buồn. Bên phải là

một cây khô, trơ trọi. Màu sắc thiểu

não, không rọi sáng. Song song đó cô

phác họa một chuỗi nhiều nét mực

khêu gợi sự tò mò. Thái độ. Tốc độ.

Vết hằn. Trong cách vẽ mang nh

phác họa đầy nghị lực và hết sức tập

trung. Ðối với chúng ta đây một họa

phẩm rất êu biểu cho nghệ thuật

vẽ bút mực của Á châu. „Ðường hầm

trên ngọn đèo“. Còn cách nào để lột

tả điều này rõ hơn nữa?

Hoàng Lan Anh:

Cái gì xa lạ. Những cành lá dừa dang

rộng bóng mát. Hồ cạnh hồ, tàu

thuyền, những cái nhà chòi. Màu sắc

sống động, tranh tối tranh sáng với

nhiều đối chọi. Cái êu biểu được

làm nổi bật bên. Nhưng không phải

trường phái thiên nhiên.

Hình thái, những đường ngang dọc,

từng nhóm đuờng vẽ.

Vũ Hiền và Nguyễn Văn Mẫn:

Từng bức tranh vẽ đầy nh phác

họa, dễ dàng. Trình bày đời sống

trong làng. Một con đường làng

không người. Những gian nhà gỗ,

xiêu vẹo, những gian nhà sàn nên

thơ. Ðàn bò đang chậm rãi ăn cỏ mà

không bị quấy rầy. Còn bao lâu nữa?

„Cũ & Mới“

Hai bức tranh - „Cũ & Mới“ của

Nguyễn Ngọc Vinh và „Sài Gòn“ của

Nguyễn Văn Mẫn chỉ về hướng đời

sống mới ở thành phố lớn. Nhà cao

tầng có mặt tường toàn bằng kính,

tân ến. Cách thể hiện bằng hình

học làm chủ đời sống.

Lê Phi Hùng:

Hàng cây, một con đường. Họa

phẩm nổi bật qua cách làm việc

17


Ansichten des Campus der Tan Duc

Thang University

Cảnh khuôn viên Trường Ðại học Tôn

Ðức Thắng

Bäume akribisch genau wiedergegeben.

Feinste Linien, Lichter und

Schaen. Aber kein Klein-Klein.

Massen werden zu Zentren zusammengefasst.

Wieder menschenleer.

Eine sane Kühle umweht das Bla.

Nguyễn Dũng An Hòa

Die Hausdächer wie ein weißes

Zick-Zack-Band. Wie aus Papier

gefaltet, durchziehen sie das Bild.

Die Farbigkeit ist reduziert auf nur

einen Farbbereich. Wie ein sandiger

ockriger Filter. Slle und Melancholie.

Nguyễn Ngọc Vinh

„Rhythmus“ oder Melodie. Litho,

Aluminium Offset. Ganz vage taucht

der Bauch einer Geige auf. Die Konturen

zerfließen seitlich im Nichts.

So wie eine Melodie verklingt. Um

sie herum schwimmen zwei Goldfische.

Ihre Art sich zu bewegen

kennen wir: geradeaus, Innehalten,

dann zick-zack, Richtungswechsel.

Dann wieder geradeaus wie ein

Pfeil... eine Partur.

Đặng Minh Thành

Truthähne. Die Gruppe wie dunkle

Flecken über das Papier gestreut.

Fast abstrakt, trotzdem beschreiben

sie genau die Szene. Die Abstrak-

on in der Gegenständlichkeit.

Tierdarstellung

auch bei Huỳnh Thanh Trang.

„Glückliches Beisammensein“. Tierfamilie:

Hahn, Henne, Küken. Reduziert

auf Punkt, Linie, Fläche. Geometrische

Grundformen. Gekonnt naiv.

Schließlich eine letzte Werkgruppe.

Ich bezeichne sie hier als experimentelle

Gruppe.

Die Farbe losgelöst vom Gegenstand.

Autonom.

So bei Nguyễn Quang Vinh

Eine Farbstruktur durchzieht das

Bild. So oder so ähnlich immer wiederkehrend.

Farbdreiklang. Zentral

das Portrait von „Katzenmensch“. Im

Hintergrund spiegeln sie sich wider.

Die vielen kleinen Katzenmenschen.

Und hier auch ein Verweis auf die

europäische Kunst. Das Portrait von

Mona Lisa. Inmien eines leuchtend

gelben Feldes erstrahlt ihr

Portrait.

Surreales bei Trần Ngọc Vân

Anzug, weißes Hemd, Krawae.

Anstelle eines Kopfes thront ein

Wasserhydrant. „Sll“. Verstummt.

Die kleinen Augen weit geöffnet.

Der Mund nur eine schwache

Schweißnaht. Unfähig ihn zu öffnen,

um sich zu arkulieren.

Mai Anh Dũng

„Fisch 1“ und „Fisch 2“. Fische, poppig,

ornamental, laut, verspielt. Farbig.

Geometrie und Gesk. Beides.

In der Mie ein Totem. Die Fische

wie dekoraves Spielzeug. Das Bild

als wildes Verwirrspiel. Es gilt zu

entdecken, das Auge wandert mit,

wie im Suchbild.

Was ist das Typische in der

vietnamesischen Kunst?

Prof. Hiền: „Die Harmonie, das Alltägliche

und die Warmherzigkeit

der Menschen.“

Prof. Mẫn: „Die vietnamesische

Kunst reflekert die kulturelle Charakterisk,

die sie mit der Mehrheit

des Volkes teilt.“

Prof. Van: „Die vietnamesischen

Künste werden vom alltäglichen

Leben getragen. Der Künstler spiegelt

es durch seine Emoonen

wider.

Đặng Minh Thành

Und dann ist da noch ein ganz

anderes Bild in der Ausstellung:

„Zerstörung“. Ein großer, rotgelber

Feuerball, der alles verzehrt.

Es zeigt, wie fragil und verletzbar

unsere Welt und die vermeintlichen

Paradiese sind.

Schönheit, Happiness. Und Frieden!

Vielleicht trägt auch unsere Ausstellung

zum gegenseigen Verstehen

ein wenig bei. Das kleine Adelberg

spielt dabei heute eine wunderbare

Hauptrolle.

Ulrich Klieber

Professor an der Burg Giebichenstein,

Kunsthochschule Halle

18


chính xác của họa sĩ. Có vẽ như các

cụm cây được họa sĩ nắn nót vẽ lại

từng chi ết một. Những nét vẽ thật

nhỏ, ánh sánh và bóng mát. Nhưng

mà nhỏ-nhỏ-nhỏ.

Các khối nặng được góp chung lại

thành những trung tâm. Lại vắng

lặng không người. Một cái gì tươi

mát thổi nhẹ qua trong bức tranh.

Nguyễn Dũng An Hòa:

Các mái nhà nhìn tựa như một dãy

băng trắng ngòng ngoèo. Tựa như

mãnh giấy được gắp lại, dãy băng

chạy xuyên qua bức tranh. Màu sắc

thu gọn lại trong một khu vực màu

nhất định. Như một cái lược màu cát

vàng. Trầm lặng và buồn bã.

Nguyễn Ngọc Vinh:

„Nhịp điệu“ hay „Giai điệu“: Litho,

Aluminium Offset. Hoàn toàn không

nhất định, bộ phận tạo âm thanh

của cây đàn violon chĩa lên không

gian. Hình dạng cây đàn mờ dần với

chung quanh và vào cõi vô tận. Như

một giai điệu tỏa ra không trung.

Chung quanh cây đàn hai con cá bơi

tới lui. Chúng ta thừa biết cách di

động của chúng.: bơi thẳng tới, rồi

dừng laị, rồi bơi hình chữ chi, rồi đổi

hướng. Xong rồì lại bơi thẳng như

một mũi tên. .. cả một tấu khúc.

Ðặng Minh Thành:

„Gà Tây“. Bầy gà được vẽ như những

đóm đen tối, trãi ra khắp bức tranh.

Hầu như rất trừu tượng, nhưng diễn

tả khung cảnh trung thực. Một sự

trừu tượng bằng cách làm cụ thể

hóa đối tượng.

Huỳnh Thanh Trang:

Vẽ thú vật. „ Vui xum họp“. Một gia

đình thú vật: Gà trống, gà mái, đàn gà

con. Ðược thu gọn bằng dấu chấm, nét

vẽ và bề mặt. Những hình cơ bản lấy

từ hình học. Ngây thơ có nghệ thuật.

Ðến đây là một nhóm họa phẩm

cuối cùng, Tôi chỉ nhóm này là Nhóm

thí nghiệm.

Màu sắc tách rời hoàn toàn với đối

tượng. Hoàn toàn tự chủ.

Như với ông Nguyễn Quang Vinh:

Một cấu trúc màu vẽ xuyên qua bức

tranh. Bằng cách này hay cách khác,

cứ giống nhau và lập đi lập lại. Có

3 nhân tố bằng màu. Ở trung tâm

gương mặt „Người mèo“. Ở phía

sau các vật này phản chiếu lại. Thật

nhiều người mèo nhỏ.

Và ở đây cũng chỉ dấu có ảnh hưởng

nghệ thuật Âu châu. Bức tranh của

Mona Lisa. Giữa một vùng màu vàng

chói lọi, gương mặt Mona Lisa tỏa

sáng lên.

Có liên hệ với chất Siêu thực của ông

Trần Ngọc Vân:

Áo bộ, áo sơ mi trắng, cà vạt. Thay gì

cái đầu, ở đó ngự một cái đầu nước.

„Trầm lặng“ .Hoàn toàn câm nín.Ðôi

mắt nhỏ mở thật lớn. Cái miệng chỉ

là một mối hàn yếu ớt. Bất lực không

mở ra được để nói lên một điều gì.

Mai Anh Dũng:

„Cá 1“ và „Cá 2“. Những con cá,

được trang điểm cầu kỳ, ồn ào, ham

chơi. Sặc sỡ. Theo hình học và có

thái độ. Cả hai. Ở giữa có một người

chết. Mấy con cá như món đồ chơi,

là vật trang trí. Họa phẩm như một

trò chơi đố vui, không có lề lối, luật

lệ. Như để khám phá, mắt cũng dời

theo, như xem tranh m kiếm.

Cái gì êu biểu cho mỹ

thuật Việt Nam?

GS Hiền: „Sự hài hòa, những gì diễn

ra hằng ngày và lòng thương người“

GS Mẫn: „Nghệ thuật Việt Nam

phản ảnh đặc nh văn hóa mà người

nghệ sĩ muốn chia sẻ với số đông

người dân Việt Nam“

GS Vân: „Các ngành mỹ thuật của

Việt Nam được chuyên chở bởi cuộc

sống thường nhật.Người họa sĩ vẽ lại

đời sống đó bằng nh cảm của mình“.

Ðặng Minh Thành:

Và còn một bức tranh nữa hoàn

toàn khác ở lần triển lãm này: „Sự

tàn phá“. Một bầu lửa khổng lồ chói

sáng, đỏ rực, phá tan tất cả.Họa

phẩm nói lên rằng, thế giới chúng ta

đang sống đây rất dễ gẩy đổ và dễ

bị thương tổn; mậc dù bề ngoài có

vẽ như thiên đường.

Thẩm mỹ, Hạnh phúc và Hòa bình.

Cuộc triển lãm nghệ thuật của chúng

tôi có lẽ sẽ góp phần nào cho sự cảm

thông nhau.

Và hôm nay, thành phố Adelberg

nhỏ bé này đang đóng vai chính

tuyệt vời.

Trân trọng cám ơn.

Ulrich Klieber

Giáo sư tại Burg Giebichenstein,

Trường Cao đẳng Mỹ thuật Halle

19


Phạm Ngọc Thư

Vicedekanin der Fakultät Industrial Design an der TDT Universität HCMC

Phó khoa Mỹ thuật Công nghiệp - Ðại học Tôn Ðức Thắng

Frau Phạm Ngọc Thư hat den Besuch der Kuratorin sehr gut

vorbereitet und mit herzlichem Engagement begleitet, bis hin

zur Abfergung des Kunsransports am Flughafen.

Bà Phạm Ngọc Thư chuẩn bị chuyến thăm của người quản lý rất

tốt và đi cùng bà với sự tham gia thân mật. cho đến khi xử lý vận

chuyển nghệ thuật tại sân bay.

Vietnam ist ein Entwicklungsland

und deshalb müssen wir fleißig

arbeiten, um unser Land zu

Wohlstand zu bringen. Wir wollen

Schri halten mit Ländern

wie Deutschland.

Ich habe eine besondere Sympathie

für Deutschland und suche

Möglichkeiten für gute Beziehungen

zu diesem Land für Kooperaonen.

Wir wollen in dieser Ausstellung

einiges vom heugen Vietnam

beisteuern und es so dem deutschen

Publikum näherbringen.

Wie gesagt, Vietnam ist ein

Land, das sich entwickelt und wir

schauen opmissch in die Zukun.

Tôi là giảng viên về lịch sử nghệ

thuật – khoa Mỹ thuật Công

nghiệp, Ðại học Tôn Ðức Thắng.

Việt Nam là một quốc gia đang

phát triển, vì vậy chúng tôi phải

làm việc siêng năng để đem lại

thịnh vượng cho đất nước.

Tôi dành cảm nh đặc biệt với

nước Ðức và m kiếm khả năng có

thể, để giao lưu tốt đẹp cũng như

cơ hội hợp tác với nước Đức trong

lĩnh vực giáo dục và nghệ thuật.

Thông qua triển lãm tại Adelberg,

chúng tôi muốn giới thiệu một

phần hình ảnh Việt Nam và bằng

cách này giúp người xem Đức

biết nhiều hơn về đất nước của

chúng tôi.

Như đã nói, Việt Nam là một

quốc gia đang phát triển, vì vậy

chúng tôi luôn lạc quan nhìn về

tương lai.

20


Ausstellungsräume in derKlostervilla

Phòng triển lãm Klostervilla Adelberg

21


22


Gemeinsam glücklich / Chung vui, 2015, Lithographie, 29 x 38 cm

Der Sturm währt nicht ewig, 2016, Aquarell, 12 x 17 cm

Rồi cơn bão sẽ đi qua

Huỳnh Thanh Trang

Stellvertretende Direktorin, Abteilung für akademische Verwaltung und

internaonale Angelegenheiten

Phó Giám đốc của Phòng quản trị đại học và các vấn đề quốc tế

Mein Fach ist die Kunstgeschichte.

Ich bin mit der Kunsthochschule

seit 15 Jahren verbunden.

Früher studierte ich hier Kunstgeschichte,

aber ich liebe Holzdruck

und Radierung und arbeite selbst

seit vielen Jahren intensiv in diesen

Bereichen. Auch male ich

gern Bilder in einfachen Pinselzügen,

in bunten fröhlichen Farben.

Chuyên môn của tôi là Lịch sử

nghệ thuật. 15 năm qua, tôi làm

việc gắn bó với Trường Ðại học

Mỹ thuật. Trước đây tôi học ở đây

về Lịch sử Nghệ thuật, nhưng tôi

yêu thích tranh in và xóa chì (Radierungen)

và cũng sáng tác hăng

say trong ngành này từ nhiều

năm qua. Tôi rất thích vẽ bằng

những nét đơn giản, có nhiều

màu sắc vui tươi.

23


Huỳnh Phương Thị Đài Trang

Dozenn für Grafik-Design an der University of Fine Arts, HCMC

Giảng viên Khoa Thiết kế Ðồ họa, Ðại học Mỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh

Ich liebe besonders Landschaen

und habe viele Länder bereisen

können. Ich will meine Eindrücke

und Empfindungen von der Landscha

Vietnams und auch die der

Länder, die ich besucht habe, in

meinen Gemälden wiedergeben.

Dazu verwende ich verschiedene

Materialien wie Öl, Aquarell,

zuletzt auch einfach Tinte auf

Papier, um meine Gefühle rasch

festzuhalten, besonders was meine

Liebe zur Heimat betri, aber

auch zu anderen schönen Landschaen,

wo ich war.

Tôi thích nhất là phong cảnh và

đã đi thăm nhiều quốc gia. Trong

tranh của tôi, tôi muốn ghi lại

những ấn tượng và cảm nhận của

tôi khi xem phong cảnh Việt Nam

cũng như phong cảnh tại các

nước tôi đến thăm.

Tôi sử dụng nhiều chất liệu khác

nhau: như sơn dầu, màu nước,

sau nữa giản dị là vẽ mực trên

giấy để giữ lại cảm giác của tôi

thật nhanh, đặc biệt những gì

diễn đạt nh yêu quê hương,

cũng như đối với cảnh vật ở

những nơi tôi đi đến.

24


Winterlied, Öl auf Leinwand, Diptychon 70 x 140 cm

Bài hát mùa đông

Regen in den Bergen, Tusche auf Papier, 71 x 35 cm

Mưa miền núi

Tunnel am Bergpass, Tusche auf Papier, 35 x 68 cm

Ðường hầm bên đèo

Bergrücken, Tusche auf Papier, 35 x 604 cm

L ưng dãy núi

Hochland, Tusche auf Papier, 35 x 68 cm

Vùng cao

Gebirgsstraße, Tusche auf Papier, 35 x 59 cm

Ðường miền núi

25


Ruhe / Tĩnh lặng, 2017, Tusche auf Seide, 60 x 80 cm

Ende der Erntesaison, 2017, Tusche auf Seide, 80 x 60 cm

Sau mùa gặt

Nguyễn Minh Quang

Dozent an der University of Fine Arts, HCMC

Giảng viên Trường Ðại học Mỹ thuật thành phố HCM

Ich verwende Seide, ein sehr verbreitetes

Material in Vietnam,

aus dem auch Alltagskleidung

hergestellt wird. Ich male nur mit

Tinte mit vielen Schichten auf der

Seidenoberfläche. Seide und Tinte

sind bei uns sehr günsg. Das

vereinfacht es uns, denn Vietnam

ist ja ein Entwicklungsland.

Meine Kunstauffassung ist, möglichst

lebensnah zu arbeiten. Daher

male ich das Dorf, wo viele

Menschen zusammenleben. Deshalb

sind diese Mauern miteinander

verbunden. Sie verbinden die

Häuser und bilden ein Dorf, also

die Gesamtheit.

Eine der Arbeiten ist in Schwarz-

Weiß. Bei dem zweiten Werk

habe ich Tinte mit Wasserfarben

des Westens kombiniert, und

zwar mit hochwergen Leningrad-Aquarellfarben

aus der ehemaligen

Sowjetunion.

26


Tôi sử dụng lụa, phổ biến ở Việt

Nam. Người ta làm y phục hằng

ngày từ đó. Tôi chỉ vẽ với mực,

nhiều lớp lên trên mặt lụa. Lụa và

mực ở nước tôi rất rẻ, giúp cho

việc sáng tạo của chúng tôi dễ

dàng hơn bởi vì Việt Nam là một

quốc gia đang phát triển.

Ðây là một trong những họa

phẩm đen trắng của tôi. Trong

bức thứ hai, tôi phối hợp mực với

màu nước Tây phương, với màu

nước Leningrad hảo hạng của

Liên xô cũ.

Quan niệm nghệ thuật của tôi là

làm việc gần với cuộc sống. Chính

vì vậy tôi vẽ cảnh xóm làng Việt

Nam, nơi có nhiều người chung

sống với nhau. Bởi lẽ này, các bờ

tường được vẽ liền với nhau, kết

nối các gian nhà lại và tạo thành

một cái làng, hiểu như cái gì

chung, một tổng thể.

27


Nguyễn Văn Mẫn

Dozent für industrielles Design an der Tan Duc Thang University

Giảng viên khoa Mỹ thuật Công nghiệp Ðại học Tôn Ðức Thắng

28

Ich habe Ölmalerei an der Kunsthochschule

der HCM-Stadt studiert.

Nach dem Studium habe

ich Werbeauräge entgegengenommen

und anschließend als

Hochschullehrer begonnen.

Ich liebe die Natur und führe regelmäßig

Malexkursionen mit

Studenten durch. Die Eindrücke

aus der Natur, von der Umwelt,

von Menschen und der Gesellscha

mache ich zu Themen meiner

Gemälde.

Wenn ich z.B. Thang Long, eine

essbare Frucht, male, weise ich

damit auch auf das Schicksal der

Bauern hin. Wenn sie eine gute

Ernte haben und ihre Früchte

nicht zu einem guten Preis verkaufen

können, kann das ihre

Existenz gefährden. Ich möchte

den Bauern so eine Smme geben.

Damit themasiere ich Phänomene

der Umwelt, um mit

meiner Kunst Menschen wachzurüeln.

Ich beginne o mit einer Skizze

vor Ort, in meinem Atelier arbeite

ich dann weiter.


Im Dorf Hoi An 1 / Hội An 1, 1995, Aquarell, 24 x 35 cm

Im Dorf Hoi An 2 / Hội An 2, Aquarell, 20 x 32 cm

Im Dorf Phuoc Long / Phước Long, Aquarell, 30 x 40 cm

Mädchen 1 / Cô gái 1, 1995, Aquarell, 20 x 30 cm

Saigon / Sài Gòn, Aquarell, 29 x 42 cm

Phan Rang, Aquarell, 24 x 35 cm

Mädchen 2 / Cô gái 2, Tusche-Zeichnung, 30 x 20 cm

Mädchen 3 / Cô gái 3, Tusche-Zeichnung, 30 x 20 cm

Tôi học ngành sơn dầu tại Ðại

học Mỹ thuật TP HCM. Sau khi

ra trường tôi nhận vẽ quảng cáo,

ếp theo tôi bắt đầu làm giảng

viên đại học.

Tôi thích thiên nhiên và tổ chức

thường xuyên các buổi học thực

tế cho sinh viên. Từ những ấn

tượng thu được của thiên nhiên,

từ môi trường chung quanh, từ

con người và xã hội, tôi nghĩ ra đề

tài cho các họa phẩm của tôi.

Thí dụ khi tôi vẽ trái Thanh Long,

một thứ trái cây ăn được, tôi

muốn nhắc tới thân phận của

người trồng cây. Khi họ trồng

được mùa và bán trái cây không

được giá, điều đó có thể đe dọa

cuộc sống của họ. Bằng cách

này tôi cho những người nông

dân một ếng nói. Bằng nghệ

thuật của mình, tôi đưa các hiện

tượng ô nhiễm để đánh động mọi

người.

Thông thường tôi bắt đầu với một

phác họa tại chỗ, về xưởng vẽ tôi

ếp tục công việc.

29


Kanalufer / Bờ kênh, 2018, Tempera, 40 x 60 cm

Blühende Bäume / Chòm cây nở hoa, 2011, Acryl, 60 x 40 cm

Onkel Ho und das Mädchen / Bác Hồ và em gái, 2013, Holzschni, 60 x 40 cm

Spielende Kinder / Trẻ nô đùa, 2011, Holzschni, 60 x 40 cm

Landscha am Meer / Phong cảnh ở biển, 2016, Acryl, 40 x 60 cm

Vũ Hiền

Professor an der Tan Duc Thang University

Giảng viên khoa Mỹ thuật Công nghiệp Trường

Ðại học Tôn Ðức Thắng

30

Ich besuchte zunächst die Mielschule

und danach die industrielle

Kunsthochschule in Hanoi. In

den 80er Jahren konnte ich in der

DDR weiterstudieren, auch nach

der Graduaon.

Zurück in Vietnam begann ich an

der Kunsthochschule in Hanoi

zu lehren. 1992 wurde ich vom

Ministerium für Erziehung und

Bildung an die Kunsthochschule

der HCM-Stadt delegiert, um

dort den Studiengang Industrielle

Kunst zu etablieren.

Die HCMC (Saigon) expandierte

und bot gute Voraussetzungen

für Studenten dieser Fachrichtung.

Seit 1994 konnte ich vier

Schulen mit dem Fach Industrielle

Kunst auauen.

Ich bin nun 75 Jahre alt und seit 13

Jahren im Ruhestand, werde aber

dennoch von der Ton Duc Thang-

Hochschule als Berater für Lehre

und Weiterentwicklung berufen.

Mein Ziel ist es, die junge Genera-

on für unser Land auszubilden.

Außerdem bringe ich mich in vielen

Bereichen ein, wie z.B. Grafik-

Design. Ich habe schon so viele Logos

gestaltet, dass Google mir den

Titel „Logo-König” verliehen hat.

Vũ Hiền ist auch Rektor der Grafik-Design-Akademie

und er hat

ein besonderes Verhältnis zu

Deutschland. Er ist den deutschen

Professoren in Halle sehr dankbar


Trước ên, tôi theo học trung

cấp, sau đó học Ðại học Mỹ thuật

Công nghiệp ở Hà Nội. Vào những

năm 80 tôi được du học tại Cộng

hờa Dân chủ Ðức (DDR), và học

ếp sau khi tốt nghiệp.

Về lại Việt Nam, tôi bắt đầu dạy

học tại trường Đại học Mỹ thuật

công nghiệp Hà Nội. Năm 1992,

tôi được Bộ Giáo dục và Ðào tạo

điều động vào Thành phố Hồ

Chí Minh để thành lập ngành

Mỹ thuật Công nghiệp. Thành

phố HCM khi đó đang phát triển

mạnh và hội nhiều điều kiện

thuận lợi cho sinh viên muốn theo

học ngành này. Tại đây, từ năm

1994 tôi đã góp phần xây dựng

nên Khoa Mỹ thuật Công nghiệp

ở 4 trường đại học.

Nay tôi đã 75 tuổi và nghỉ hưu

từ 13 năm nay, tuy nhiên tôi

được Trường Ðại học Tôn Ðức

Thắng giữ lại với vai trò cố vấn

về việc giảng dạy và phát triển

cho trường. Mục đích của tôi là

đào tạo thế hệ trẻ cho đất nước

chúng tôi.

Ngoài ra, tôi đóng góp phần mình

vào rất nhiều ban ngành, thí dụ

như Thiết kế Ðồ họa. Tôi đã vẽ rất

nhiều Logos đến nỗi Google đã

tặng cho tôi biệt danh „Vua Logo“.

Giáo sư Vũ Hiền đồng thời cũng

là Viện trưởng của Viện thiết kế

đồ họa ứng dụng Việt Nam và

có mối liên hệ đặc biệt với nước

Ðức. Ông rất biết ơn các Giáo sư

Ðức – những người thầy của ông

ở Halle.

31


Nguyễn Vũ Lâm

Student / Sinh viên

32

Neben meinem Studium an der

University of Fine Arts HCMC

bin ich auch freier Maler.

Seit meiner Kindheit beschäige

ich mich mit Holzschni. Ich arbeite

im Sl des Sozialisschen

Realismus.

Nguyễn Vũ Lâm ist einer der

ganz Jungen in der Ausstellung.

„Ernte”: eine fast fotorealissche

Sichtweise. Ganz fein, pixelarg

sind die Strukturen im

Holzschni herausgearbeitet.

Technisch brillant gemacht. Die

Akteure sind vom Betrachter

abgewandt. Müde kehren sie

nach getaner Arbeit nach Hause

zurück.

Bên cạnh việc theo học Trường

Ðại học Mỹ thuật TPHCM, tôi là

họa sĩ tự do.

Từ thuở còn thơ ấu tôi thích làm

tranh khắc gỗ. Tôi sáng tác theo

trường phái Xã hội hiện thực.

Ông Lâm là một trong những họa

sĩ trẻ trong cuộc triển lãm này.

Bức tranh „Vụ mùa“ diễn đạt hiện

thực hầu như hình chụp. Thật tỉ

mỉ, với từng chấm nhỏ tạo nên

cấu trúc của bức tranh. Kỹ thuật

làm thật khéo léo. Các nhân vật

trong tranh quay lưng lại với

người xem tranh. Sau một ngày

làm việc những người nông dân

mệt mỏi quay về nhà.


Erinnerungen an die Erntezeit 1,

farbiger Holzschni, 45 x 87 cm

Nhớ về mùa gặt 1

Erinnerungen an die Erntezeit 2,

2018, farbiger Holzschni, 19 x 29 cm

Nhớ về mùa gặt 2

Erinnerungen an die Erntezeit 3,

2018, farbiger Holzschni, 28 x 20 cm

Nhớ về mùa gặt 3

Am Flußufer / Ven sông,

2017, Holzschni, 45 x 83 cm

Erinnerungen an die Erntezeit 4,

farbiger Holzschni, nicht ausgestellt

Nhớ về mùa gặt 4

33


Sllleben / Tĩnh vật, 2011,

Holzschni, 46 x 62 cm

Monster/ Quái vật, 2012,

Aluminium Offset, 40 x 30 cm

Truthähne 1 / Gà Tây 1, 2012,

Lithographie, 40 x 30 cm

Truthähne 2 / Gà Tây 2, 2012,

Lithographie, 100 x 40 cm

Zerstörung / Sự phân hủy, 2011,

Aluminium Offset, 35 x 26 cm

Đặng Minh Thành

Dozent für Grafik-Design und Drucktechniken an der

University of Fine Arts, HCMC

Giảng viên khoa Ðồ họa , Đại học Mỹ thuật TP.HCM.

Ich arbeite an Holzschnien, Bilddrucken,

Lithographien und Offset.

Hier zeige ich Lithographien. Bei

meiner Arbeit will ich Transformaonen

von Gegenständen zum

Ausdruck bringen.

Truthähne. Die Gruppe wie dunkle

Flecken über das Papier gestreut.

Fast abstrakt, trotzdem

beschreiben sie genau die Szene.

Die Abstrakon in der Gegenständlichkeit.

Tôi làm việc với khắc gỗ, tranh in,

Lithographien và tranh in Offset.

Ở đây tôi chỉ các bạn tranh Lithographien.

Khi sáng tác tôi muốn

lột tả sự hóan chuyển hình thái

của đối tượng.

Mấy con gà Tây. Cả nhóm được

vẽ bằng các vệt đen, đây đó

trong cả bức tranh, tuy nhiên vẫn

diễn đạt chính xác toàn cảnh.

Trừu tượng bằng sự hiện vật hóa.


Am See Xuan Huong in Dalat, 2017, Holzschni, 60 x 90 cm

Bên hồ Xuân Hương - Ðà Lạt

Lê Phi Hùng

Dozent für Grafik-Design an der University of Fine Arts, HCMC

Giảng viên Trường Ðại học Mỹ thuật TPHCM

Meine Arbeit entstand auf einer

Exkursion mit Studenten in Dalat.

Ferggestellt habe ich sie in der

Werkstäe der Hochschule. Dalat

ist auch das Thema dieses Bildes.

Ich finde es sehr ausdrucksvoll

und schön.

Der Musikschlager „Traurige

Stadt” von Lam Phuong hat mich

inspiriert. Ich mag besonders den

Satz „Schlingende Wege umarmen

alte Kiefernstämme”.

Họa phẩm của tôi xuất phát từ

một chuyến làm việc thực tế

với sinh viên ở Ðà Lạt. Tôi hoàn

thành tác phẩm trong xưởng vẽ

của Trường. Ðà Lạt cũng là đề tài

của bức tranh. Bức tranh đầy ấn

tượng và rất đẹp.

Bản nhạc „Thành phố buồn“

của nhạc sĩ Lam Phương đã gợi

hứng cho tôi. Tôi thích nhất câu

hát „đường quanh co quyện gốc

thông già“.

36


Gärtnerei in Dalat, 2017, Acryl, 70 x 70 cm,

Trại hoa Ðà Lạt

Nguyễn Dũng An Hòa

Dozent / Giảng viên Đại học Mỹ thuật TP.HCM

Die Hausdächer wie ein weißes

Zick-Zack-Band. Wie aus Papier

gefaltet durchziehen sie das Bild.

Die Farbigkeit ist reduziert auf

nur einen Farbbereich. Wie ein

sandiger, ockriger Filter. Slle und

Melancholie.

Các mái nhà trông như một dãy

băng trắng hình chữ chi. Giống

như giấy xếp lại, những băng này

chiếm trọn cả bức tranh.

Màu sắc trong tranh được cô

đọng lại chỉ một phần nhỏ trong

toàn thể dãy màu. Như một cái

lược màu nâu vàng, màu của cát.

Sự nh lặng và u buồn.

37


Schachspielen / Chơi cờ, 2017, Öl auf Leinwand, 75 x 90 cm

Nguyễn Thị Thu Trang

Dozenn an der University of Fine Arts, HCMC

Giảng viên Trường Ðại học Mỹ thuật TPHCM

38

Wenn Sie mich fragen, was Kunst

für mich bedeutet, würde ich sagen,

Kunst ist gut für alle Menschen

aller Berufe, für Alte und

Junge. Deswegen bin ich künstlerisch

täg.

Auf diesem Weg gibt es viele

Themen, viele Stoffe, auch viele

Schwierigkeiten, die das Leben

so bringt. Man sagt heute, Kunst

sei kein Spiel oder etwas, was du

einfach betreibst, weil du es gern

tust. In Wirklichkeit ist Kunst ein

Moneygame. Und wenn man sich

für die Kunst ernstha engagiert,

sollte man Kra dafür auringen

und einen starken Willen haben.

Có ai hỏi tôi nghệ thuật là gì. Tôi

sẽ nói, nghệ thuật tốt đẹp cho tất

cả mọi người, thuộc mọi ngành

nghề, cho người trẻ và người già.

Chính vì vậy mà tôi theo đuổi

nghệ thuật.

Trên con đường này có rất nhiều

đề tài, nhiều chất liệu, cũng có

nhiều khó khăn, do cuộc sống

đem lại. Người ta nói, ngày nay,

nghệ thuật không phải là trò

chơi hoặc đơn giản cứ làm điều

gì mình ưa thích. Thực tế, nghệ

thuật là một cuộc chơi lắm ền.

Và ai muốn dấn thân cho nghệ

thuật, người đó phải có quyết

tâm và có một ý chí mạnh mẽ.


Lê Thị Ngọc Mai

Dozenn an der University of Fine Arts, HCMC

Giảng viên Ðại học Mỹ thuật TP.HCM

Tay Nguyen Kaffeefest, 2018, Holzschni, 60 x 100 cm, 2018

Lễ hội cà phê Tây Nguyên

Ich bin an dieser Kunsthochschule

die jüngste unter den Dozenten;

ich unterrichte Kunstpädagogik.

Mit diesem Werk möchte ich unsere

Kulturtradion pflegen. Tanzende

Mädchen sind Teil einer

Touristenarakon beim Kaffeefest,

das in Zentralvietnam tradionell

gefeiert wird.

Tôi là giảng viên trẻ nhất ở

Trường Ðại học Mỹ thuật và làm

việc tại khoa Sư phạm Mỹ thuật.

Với bức tranh này tôi muốn tôn

vinh truyền thống văn hóa của

nước tôi. Những cô gái đang

nhảy múa là một phần khung

cảnh của Lễ hội Cà phê, là một

ết mục hấp dẫn lôi cuốn rất

nhiều du khách, được tổ chức ở

Miền Trung Việt Nam mang nh

truyền thống.

39


Nguyễn Văn Minh

Prof. Dr. und Rektor der University of Fine Arts, HCMC

Hiệu trưởng Trường Ðại học Mỹ thuật TP.HCM

40

Mein Spezialgebiet ist die Kunst

der tradionellen Lackmalerei

Vietnams. Zusammen mit den

Lehrkräen der Hochschule beteilige

ich mich an dieser Ausstellung

mit einigen kleinen Kunstwerken,

die stellvertretend für

die Lackmalerei stehen, dazu

auch Monographien.

Damit gebe ich einen kleinen Einblick

in unser Land, in Landscha

und Leute Vietnams.

Hinter mir auf dem Foto sehen

Sie eine Arbeit, die an der Hochschule

ferggestellt wurde. Die

Lackmalerei hat sich von einem

tradionellen Handwerk zu einer

naonalen Kunstrichtung entwickelt

und prägt inzwischen das

Gesicht der vietnamesischen Malerei.

Professor Dr. Minh ist als Direktor

der Kunsthochschule sehr an einer

internaonalen Zusammenarbeit

mit Lehrkräen an deutschen

Hochschulen interessiert.

Gerne würde er die Gelegenheit

zum Austausch über aktuelle

Kunst und Lehre nutzen.

Er bedauert, dass aufgrund logis-

scher Einschränkungen keine

großformagen Bilder der Lackmalerei

in dieser Ausstellung gezeigt

werden können. Er würde

die Technik gerne erklären und

auch Workshops dafür anbieten.


Reife Früchte eines Arbeitslebens 1 + 2,

2015, Tusche auf Papier, 35 x 50cm

Những chiếc cúp cuộc đời

Weißer Lotus, 2018, Aquarell, 65 x 48 cm,

Sen trắng

Chuyên ngành của tôi là Nghệ

thuật sơn mài cổ truyền Việt

Nam. Cùng với các giảng viên

của trường tôi tham gia vào cuộc

triển lãm với một vài tác phẩm

nhỏ, êu biểu cho nghệ thuật sơn

mài, thêm vào đó một số sách

viết về nghệ thuật này.

Tôi muốn giới thiệu một ít khái

niệm về đất nước, phong cảnh và

con người Việt Nam.

Ở trong hình, phía sau tôi quý vị

thấy một tác phẩm được hoàn

thành tại trường này. Nghệ thuật

sơn mài đã phát triển từ một

ngành thủ công cổ truyền để trở

nên một hướng nghệ thuật dân

tộc và làm nổi bật trên gương

mặt nghệ thuật của Việt Nam

trong thời gian qua.

Trên cương vị Hiệu trưởng Trường

đại học mỹ thuật, Giáo sư ến

sĩ Minh rất lưu tâm đến sự hợp

tác quốc tế, thí dụ như làm việc

chung với giảng viên của các

đại học Ðức. Nếu có cơ hội ông

rất thích trao đổi về nghệ thuật

đương thời cũng như sự giảng

dạy ở đại học.

Ông rất ếc vì những giới hạn

trong sự chuyên chở, các tác

phẩm sơn mài có kích thước lớn

chưa được trưng bày trong cuộc

triển lãm lần này. Ông sẵn sàng

thuyết trình về nghệ thuật sơn

mài cũng như tổ chức các workshops

về ngành này.

41


Sllleben / Tĩnh vật, 2008, Öl auf Leinwand, 90 x 80 cm

Heimat Mekong-Delta 1 – 5, 1993, Radierung, 18 x 23 cm

5 phong cảnh ở vùng châu thổ sông Cửu Long, Nam Việt Nam

Hoàng Lan Anh

Dozenn für Grafik-Design an der University of Fine Arts, HCMC

Giảng viên Khoa đồ họa, Ðại học Mỹ thuật TPHCM

Mein Thema ist die Landscha

des Südwestens von Vietnam.

Ich liebe diese charakterisschen

Elemente wie Brücken, Flüsse,

Kokosbäume wie z.B. Kokosbaumstämme

von Brücken aus

gesehen, Wasserkokos und bringe

meine Wahrnehmungen und

Eindrücke des Südens in meine

Landschasmalerei ein.

Ðề tài của tôi là phong cảnh ở

miền Tây Nam bộ Việt Nam. Tôi

yêu thích các hình ảnh êu biểu

như những chiếc cầu, những con

song, những hàng dừa, thí dụ

như những chiếc cầu bằng thân

cây dừa, những hàng dừa nước.

Và tôi đem những cảm nhận và

ấn tượng về miền Nam vào các

bức tranh phong cảnh của tôi.

42


43


Nguyễn Quang Vinh

Dozent für Malerei an der University of Fine Arts, HCMC

Giảng viên khoa Hội họa, Ðại học Mỹ thuật TP.HCM

Ich habe an der Moskauer Kunstakademie

studiert und dort 1993

meinen Abschluss gemacht.

Das Mov von Mona Lisa ist ein

Werk von 2009 aus einer Serie

von mehreren Gemälden. Sie sehen

ein Sllleben, Stühle und

oben das Bild von Mona Lisa. Ich

nehme dieses sehr bekannte Bild

von Leonardo da Vinci und bearbeite

es neu. Es ist also quasi ein

Updang.

Ich beschäige mich derzeit vorwiegend

mit Ölfarben und anderen

Materialkombinaonen und

arbeite an Gemälden in Großformat

für zeitgenössische Ausstellungen.

44


Katzenmensch / Người mèo, 2017, Öl auf Leinwand, 90 x 80 cm

Unterhaltung mit Mona Lisa, 2017, Öl auf Leinwand, 90 x 80 cm

Chuyện trò với Mona Lisa

Tôi học tại Viện đại học Nghệ

thuật Mạc Tư Khoa và tốt nghiệp

ở đó năm 1993.

Chủ đề Mona Lisa là một tác

phẩm của năm 2009, trong một

loạt gồm nhiều bức tranh. Quí vị

thấy nh vật, mấy cái ghế, phía

trên là gương mặt của Mona

Lisa. Tôi dùng bức tranh rất nổi

ếng, rất phổ biến của danh họa

Leonardo da Vinci và sáng tạo

lại mới. Thực tế đó là một sự hợp

thời hóa.

Hiện nay, phần lớn tôi vẽ sơn dầu

phối hợp với nhiều chất liệu khác

nữa. Tôi sáng tác các bức tranh cỡ

lớn để trưng bày trong các cuộc

triển lãm nghệ thuật đương đại.

45


Nguyễn Hoàng Anh

Dozent an der University of Fine Arts, HCMC

Giảng viên Trường Ðại học Mỹ thuật TPHCM

Akt / Làm mẫu, 2011,

Metallgravur, 40 x 35 cm

Gefühl / Cảm giác, 2018,

Holzrelief, 40 x 40 cm

46


Ich bin Bildhauer und bearbeite

hauptsächlich Kupfer, Stein und

Holz für meine Skulpturen.

Im ersten Werk ist die Liebe das

Thema. Es ist eine Skulptur aus

Holz, das die beflügelnde Verheißung

und die Romank der Liebe

darstellt.

Im zweiten Werk habe ich die

Umrisse der Figur mit Säure in

eine Metallplae geätzt.

Tôi là nhà điêu khắc và làm việc

với chất liệu như đồng, đá và gỗ

cho các bức tượng của tôi.

Trong tác phẩm thứ nhất với đề

tài là nh yêu. Ðây là bức tượng

bằng gỗ diễn tả sự hứa hẹn say

mê và lãng mạn của nh yêu.

Trong tác phẩm thứ hai, tôi cho

acid ăn mòn vào tấm kim loại,

tạo ra những nét khái quát của

một hình dáng.

47


H’mông-Mädchen / Cô gái H’mông, 2017, Holzschni, 30 x 20 cm

Kleines Mädchen vom Hochland / Em bé vùng cao, 2018, Holzschni, 60 x 45 cm

Nguyễn Thị Tố Uyên

Dozenn an der University of Fine Arts, HCMC

Giảng viên Trường Ðại học Mỹ thuật TP.HCM

Ich unterrichte Grafik-Design, im

Fachbereich des Holzschnies.

Auch in meiner Arbeit beschäf-

ge ich mich intensiv mit dieser

Technik.

Die Pracht der Pflaumenblütensaison

im Norden hat mich zu

diesem Gemälde inspiriert. Ich

komme aus dem Norden Vietnams,

lebe aber im Süden. Und

ich liebe diese Saison der Pflaumenblüten

im Winter, die wir

hier im Süden nicht haben.

Ein Hauphema meiner Bilder ist

die Schönheit der Kinder und der

Frauen in den Bergregionen.

Tôi thuộc phân khoa Ðồ họa, tôi

chuyên về giảng dạy nghệ thuật

khắc gỗ cho sinh viên. Trong việc

sáng tạo của tôi, tôi cũng làm

việc nhiều với kỹ thuật này.

Khung cảnh mùa hoa mận ở miền

Bắc đã gợi hứng cho tôi vẽ bức

tranh này. Tôi sinh ra ở miền Bắc

Việt Nam, nhưng sống ở miền

Nam. Và tôi thích mùa hoa mận

nở rộ vào mùa đông mà ở miền

Nam không có.

Một đề tài lớn của tôi là trình bày

vẻ đẹp của trẻ em và của người

phụ nữ vùng cao.

48


Roter Lippens / Son m ôi đỏ, Siebdruck, 49 x 37cm

Hà Bảo Ngọc

Studenn / Nữ sinh viên

Collagenha, zusammengefügt.

Was ist wichg: Bewegung, Sckerei.

Im Mielpunkt der verführerische

Frauenmund.

Mang nh collage, được ghép

lại. Cái gì là quan trọng ở đây:

động tác, móc sợi. Trọng tâm là

đôi môi đầy quyến rũ của người

đàn bà.

49


Nguyễn Thị Thùy Vân

Dekanin der Fakultät Industrial Design an der TDT Universität HCMC

Trưởng khoa Mỹ thuật công nghiệp - Ðại học Tôn Ðức Thắng

50

Mein Spezialgebiet ist der Holzschni.

Dabei orienere ich mich

an den tradionellen Bildern Vietnams.

Von Anfang an habe ich meine

Themen stets dem Alltag entnommen

und mich durch realitätsnahe

Themen inspirieren lassen.

Ich will posive Elemente

darstellen, die im Leben kleine

Freuden bereiten. Ich habe die

Tendenz, ganz gewöhnliche Menschen

oder Gegenstände schöner

und poescher darzustellen, damit

sich Betrachter meiner Bilder

ermugt fühlen.

In diesem Bild wird z.B. die Keramikarbeit

der Volksgruppe der

Cham dargestellt. Die Schönheit

dieser Menschen, wie sie in der

Sonne arbeiten, in dieser einfachen

Weise nach ihrer Tradion,

das kann nicht verändert werden.

Und ein Thema, das, wie ich denke,

Maler gleichermaßen gern

darstellen, ist die Liebe. In dieser

Arbeit wurde ein Liebespaar der

Champs dargestellt, vor dem für

diese Gegend sehr typischen Hintergrund.

Es sind ganz einfache

Häuser, Zäune und Kakteen, wie

sie in dieser Gegend wachsen.

Alles auf meinen Werken ist lebensnah,

sehr normal und nicht

widerstrebend.


Chuyên ngành của tôi là khắc gỗ.

Khi sáng tác tôi dựa vào các hình

ảnh truyền thống của Việt Nam.

Tôi thường lấy đề tài từ cuộc sống

hằng ngày và tôi m cảm hứng

qua những đề tài gần gũi với thực

tế. Tôi muốn diễn đạt các đối

tượng có ý nghĩa tốt, mang lại

niềm vui nho nhỏ cho mọi người.

Tôi có khuynh hướng làm cho con

người, các hiện vật đẹp hơn lên,

nên thơ hơn nữa để người xem

tranh của tôi cảm thấy yêu đời

hơn.

Thí dụ như trong bức tranh này

diễn đạt cách làm đồ gốm của

người Chăm. Vẻ đẹp thanh tú của

những người này, cũng như cách

họ làm việc ngoài trời nắng nóng,

đơn giản theo phương thức cổ

truyền của họ, không được thay

đổi.

Trong tranh của tôi tất cả đều

gần với cuộc sống, rất bình

thường và không gượng ép.

Töpfer der Cham / Vải Chăm, 2008,

farbiger Holzschni, 75 x 75 cm

Die Liebe / Tình yêu, 2008,

Holzschni, 100 x 50 cm

51


Nguyễn Ngọc Vinh

Dozent am Zentrum für Fremdsprachen der HCM-Stadt

Giảng viên ở Trung tâm ngoại ngữ, Đại học Mỹ thuật TP.HCM

In meinen Werken geht es mir

um verschiedene Aspekte des Lebens

in dieser Stadt. Es gibt viele

Klänge, viele Faceen, auch Fortschrie,

die in meinen Gemälden

zu finden sind.

Hier male ich eine Geige, die in

den Raum übergeht. Fische leben

im Wasser. Können aber auch das

Wasser verlassen in die Lu hinein.

Angeregt durch eine Filmmusik

entstand diese Offset-Lithographie.

Es ist das zweite Bild aus

einer Serie von vier Bildern mit

dem Thema Fische.

Trong khi sáng tác, tôi muốn trình

bày mọi mặt khác nhau của đời

sống ở thành phố này. Nhiều âm

hưởng, nhiều góc cạnh, nhiều sự

đổi mới. Mọi người đều thấy các

yếu tố này trong tranh của tôi.

Ở đây tôi vẽ một cây đàn violin

đi vào không gian. Cá sống

trong nước, nhưng chúng có thể

rời nước để du nhập vào không

trung.

Bức tranh Offset-Lithographie

này thành hình và được gợi ý từ

ếng nhạc trong phim. Ðó là bức

thứ hai trong một loạt gồm 4 bức

tranh tôi vẽ về đề tài cá.

52


Melodie / Giai điệu, 2017, Lithographie, 55 x 100 cm

Altes & Neues / Cũ và mới, Lithographie, 58 x 58 cm

Lotus / Sen, Metallgravur, 60 x 60 cm

53


Slle 2 / Lặng lẽ 2, 2016, Lithographie, 60 x 40 cm

Trần Ngọc Vân

Dozent / Giảng viên Đại học Mỹ thuật TP.HCM

54

Surreale symbolische Bezüge.

Ein Wasserhydrant dient ihm als

Kopf, der in den Meeresfluten zu

versinken scheint. Die Augen weit

aufgerissen, nimmt er regungslos

die Katastrophe hin. „Quiet II“.

Ein dichter Schwarm von Piranhas

? bedrängen ihn und bilden

eine heksch gierige Masse.

Oberhalb der Wasseroberfläche

sitzt friedlich ungerührt eine

Möwe.

Có liên hệ với siêu thực tượng

trưng.

Ðầu một vòi nước xem như thể đầu

một người đang chìm trong ngọn

thủy triều. Ðôi mắt mở lớn, đầu

người chờ đón đại nạn chập lên mà

không có phản ứng gì.”Yên lặng II

“. Một bầy dày đặt cá Piranhas? áp

đảo anh ta và thành hình một đám

đông đầy ham nuốn, nóng vội…

Trên mặt nước một con chim biển

đứng bình thản, không động đậy.


Les Mémoires, 2018, Holzschni, verlorene Form, 51 x 80 cm

Nguyễn Phúc Thùy Trang

Student / Sinh viên Đại học Mỹ thuật TP.HCM

Wieder Realismus. Er zeigt uns

eine typische Straßenszene, die

wehmüg macht. Wer kennt sie

nicht, die Straßenhändler. Abends

ein begehrter Treffpunkt bei

Bier und Nudelsuppe. Die Sonne

geht rasch unter. Tiefes Blau, ein

dumpfes Rot und lange Schaen:

„Les Mémoires“.

Trường phái hiện thực.Bức tranh

vẽ cảnh đường phố quen thuộc,

gợi buồn.Mấy ai không biết cảnh

này, những người đi bán rong.

Ðêm đêm mọi người tụ tập đông

đảo bên chai bia và tô mì. Mặt

trời lặn nhanh. Bầu trời xanh

thẩm, ánh đỏ dọa nạt và những

chiếc bóng dài: “Les Memoirs”.

55


Mai Anh Dũng

Dozent / Giảng viên Đại học Mỹ thuật TP.HCM

56

„Fisch 1” und „Fisch 2”. Fische,

poppig, ornamental, laut, verspielt.

Farbig. Geometrie und

Gesk. Beides. In der Mie ein

Totem. Die Fische wie dekoraves

Spielzeug. Das Bild als wildes

Verwirrspiel. Es gilt zu entdecken,

das Auge wandert mit, wie im

Suchbild.

“Cá 1” và “Cá 2”. Những con cá

sặc sỡ, bày vẻ, ồn ào, mê chơi.

Nhiều sắc màu, đường vẽ theo

nét hình học và những động thái.

Cả hai. Ở chính giữa một người

chết. Mấy con cá như đồ chơi

trang trí. Bức tranh như để diễn

tả một trò chơi bối rối. Ở đây

người xem phải khám phá, đôi

mắt cũng xê dịch theo, tương tự

như trong hình đố vui.


Fisch 1 / Cá 1, 2018, Öl auf Leinwand, 80 x 80 cm

Fisch 2 / Cá 2, 2018, Öl auf Leinwand, 80 x 80 cm

57


58

Fotoimpressionen

von Peter Ischka,

Saigon, August 2018

Hình ảnh thu lượm

do Peter Ischka,

Sài Gòn, tháng 8.2018


59


60


61


62


Wir danken den Sponsoren:

Chúng tôi cám ơn những người bảo trợ:

Gemeindeverwaltung Adelberg

www.adelberg.de

www.erni.com

www.evf.de

BGU Baugrunduntersuchung

Justus.Krawinkel@t-online.de

www.abbund-gmbh-adelberg.de

www.maibach.de

www.zachersmuehle.de

www.elektro-weidenbach.de

www.projekt-c.de

AGENTUR PJI

Ideen für Mutige

www.agentur-pji.com

KUNST IN DER

KLOSTERVILLA

Kultur&Kunstverein Adelberg e.V.

63


KLOSTERVILLA

A D E L B E R G

Z E I T G E N Ö S S I S C H E

KU N S T A U S

VIETNAM

N g h ệ t h u ậ t đ ư ơ n g đ ạ i

V i ệ t N a m

64

More magazines by this user
Similar magazines